Phạt trẻ: chớ đánh vào mông

Đánh vào mông sẽ khiến trẻ mất trí thông minh? Có đúng thật như vậy không?

Hãy giáo dục không đòn roi

Theo một cuộc nghiên cứu thực hiện ở Mỹ với trên 1.500 trẻ từ 2-9 tuổi, kéo dài trong suốt 4 năm cho ra kết quả: Những em bé không bị trừng phạt thân thể có chỉ số thông minh (IQ) trung bình cao hơn trẻ thường bị đánh đập từ 5-28 điểm.

Nghiên cứu này phân tích, việc đánh vào mông làm mất trí thông minh của trẻ là do mô não nằm trong khoang sọ của hộp sọ và kết nối với cột sống con người. Nếu cha mẹ đánh quá nặng, quá nhanh, mông của trẻ sẽ bị tác động đột ngột. Lực đánh truyền qua cột sống có thể gây ra các biến dạng tổng thể của hộp sọ, gây thiệt hại cho thân não, ảnh hưởng đến trí tuệ của trẻ. Thông tin này đã khiến không ít ông bố, bà mẹ lo lắng về phương pháp giáo dục con của mình và có nên “phát vào mông” chúng hay không?

khong-nen-danh-vao-mong

Phạt con bằng đòn roi là không nên trong cách giáo dục trẻ nhỏ

Một số chuyên gia về tâm lý cho rằng, văn hóa phương Đông khác biệt văn hóa phương Tây nên khó nói cách giáo dục nào là tốt nhất. Nó phụ thuộc vào cách chọn lựa của các bậc làm cha mẹ.

Ông cha ta thường có câu “thương cho roi cho vọt”, không ít phụ huynh vẫn áp dụng đòn roi trong việc giáo dục con cái.

Việc đánh trẻ có thể gây ra rối loạn hành vi và ảnh hưởng trí thông minh còn tùy thuộc nhiều yếu tố. Cường độ đánh, mức độ đánh thế nào là điều đáng nói. Việc lâu lâu mới đánh khác hẳn với việc thường xuyên đánh và lực tác động mạnh thường xuyên thì mới có ảnh hưởng.

Tuy nhiên, sự trừng phạt bằng đòn roi thường xuyên sẽ là rào cản cho sự thân mật giữa con cái và bố mẹ. Đồng thời, chúng cũng ảnh hưởng xấu đến tâm lý của trẻ. Một số trẻ nếu thường xuyên bị đòn roi có thể dẫn đến nổi loạn, có xu hướng bắt chước người lớn dùng bạo lực để giải quyết vấn đề. Còn với những trẻ nhút nhát khi giáo dục bằng bạo lực sẽ khiến trẻ trở nên thiếu tự tin, thậm chí có thể trầm cảm.

noi-chuyen-voi-be

Hãy nhẹ nhàng nói về lỗi sai của trẻ, phân tích để con hiểu. Giáo dục không đòn roi là phương pháp các bậc phụ huynh nên lựa chọn

Theo BS Nguyễn Trọng An, Chuyên gia cao cấp trong lĩnh vực Chăm sóc và bảo vệ trẻ em, Phó Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và đào tạo phát triển cộng đồng cho biết, kết quả của một nghiên cứu phụ thuộc rất nhiều vào phương pháp chọn mẫu, lựa chọn chỉ số để thu thập, đánh giá, kỹ thuật phân tích kết quả. Phải chứng minh được trong thực tế có xảy ra việc đánh vào mông gây hậu quả xấu lên não thì mới kết luận việc đánh vào mông sẽ giảm chỉ số thông minh.

Không chỉ đánh vào mông, mà đánh trẻ vào bất kỳ vị trí nào trên cơ thể đều gây tổn thương đến thể xác và tinh thần. Tổn thương về thể xác chúng ta có thể nhìn thấy ngay được tùy mức độ từ sự bầm tím, sây sát đến chảy máu. Tổn thương về tinh thần, chúng ta khó có thể đong đếm được nhưng có thể rất trầm trọng, ảnh hưởng xấu đến tâm lý, sức khỏe, tâm trí của trẻ, thậm chí đeo đẳng đến suốt cuộc đời.

Dạy con thế nào cho đúng?

Các chuyên gia về tâm lý cho rằng, tuyệt đối cha mẹ không nên dùng vũ lực hoặc sỉ nhục con. Việc giáo dục trẻ bằng bạo lực là vi phạm quyền trẻ em và chỉ có những ông bố bà mẹ bất lực, kém hiểu biết, thiếu tình thương con trẻ thì mới giáo dục con bằng cách này.

Muốn dạy con nên người thì cha mẹ phải dạy con thông qua sự nêu gương, hãy là những tấm gương tốt cho con noi theo học tập. Cha mẹ hãy dùng tình cảm, tình yêu thương, sự kiên nhẫn và phương pháp đúng đắn để dạy dỗ con cái. Mỗi khi con trẻ mắc lỗi, cần có sự phân tích, chỉ bảo để trẻ nhận ra khuyết điểm, biết được nguyên nhân để sửa chữa.

Hãy áp dụng phương pháp “Kỷ luật tích cực”. Đây là hình thức sử dụng hệ quả tự nhiên và lôgíc, hình thành, thiết lập nề nếp kỷ luật trong gia đình và nhà trường để giúp trẻ biết lỗi, sửa lỗi, thay đổi những hành vi tiêu cực. Cách này dựa trên sự tôn trọng quyền của trẻ em, phù hợp với năng lực, nhu cầu, các giai đoạn phát triển của trẻ em. Hoặc dùng “Kỷ luật không nước mắt, không dùng đòn roi” để dạy con và luôn khuyến khích động viên con tiến bộ.

Đầu tiên, các bậc phụ huynh nên thay đổi tư duy rằng làm cha mẹ là có quyền bắt con phải làm theo ý mình. Thay vì ra lệnh, các bậc phụ huynh hãy sử dụng lý lẽ để thuyết phục con mình hợp tác. Tiếp theo, xây dựng một bộ quy tắc gia đình do tất cả các thành viên bao gồm cả trẻ tham gia xây dựng. Điều này đồng nghĩa với việc con được quyền nêu ý kiến về những điều luật của gia đình và đã đồng ý với chúng, từ đó hình thành ở trẻ thói quen cam kết và chịu trách nhiệm trước những quyết định của mình.

Khi trẻ tuân thủ theo đúng bộ quy tắc như ngủ đúng giờ, đi học được điểm tốt… trẻ sẽ được thưởng, còn phạt không phải là trách mắng mà là không được thưởng. Thưởng phạt theo nhu cầu tinh thần để tránh gây tổn hại và tạo ức chế cho trẻ.

Gửi bình luận của bạn

Thông tin của bạn sẽ không hiển thị công khai.